Trên sân khấu lộng lẫy, ánh đèn và âm nhạc dường như lùi lại, nhường chỗ cho một khoảnh khắc giao thoa kỳ diệu giữa quá khứ và hiện tại. Ở đó, không chỉ có ca sĩ Lan Quỳnh, mà còn có linh hồn của nữ điệp báo A16 huyền thoại. Đối với Lan Quỳnh, đây không chỉ là một vai diễn. Đó là một hành trình tìm về quá khứ, một sự tri ân được thể hiện bằng cả trái tim. Cô chia sẻ, vai diễn khiến cô thấm thía hơn bao giờ hết lời ca trong bài "Tự nguyện" của nhạc sĩ Trương Quốc Khánh: "Nếu là người, tôi sẽ chết cho quê hương".
Đó không phải là một suy nghĩ bi lụy, mà là một lựa chọn đầy kiêu hãnh. Lựa chọn một cái chết ý nghĩa để khẳng định giá trị làm người, để đổi lấy sự trường tồn cho non sông. Lý tưởng mà Lan Quỳnh cảm nhận được chính là con đường mà Anh hùng Nguyễn Thị Lợi đã chọn hơn 75 năm về trước.
Người con gái Châu Đốc ấy, Nguyễn Thị Lợi (sinh năm 1911), mang bí số A16, đã bước vào một trong những nhiệm vụ cảm tử nguy hiểm nhất. Mục tiêu: đánh chìm chiến hạm Amyot D'Inville của Pháp. Đêm 27 tháng 9 năm 1950, trong vai một mệnh phụ phu nhân, bà đã ung dung mang theo chiếc vali chứa đựng vận mệnh của kẻ thù lên tàu. Một kế hoạch hoàn hảo, một lòng dũng cảm vô song. Khi tiếng nổ xé toang màn đêm trên biển Sầm Sơn, nhấn chìm niềm kiêu hãnh của quân viễn chinh, bà đã hòa mình vào sóng nước để viết nên khúc tráng ca bất tử.
Cái chết của bà không phải là dấu chấm hết. Nó là sự khởi đầu cho niềm tin và sức mạnh của quân dân ta, là một đòn chí mạng vào âm mưu của kẻ địch. Tên tuổi của bà đã được khắc vào lịch sử, được tôn vinh với danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, và hình ảnh của bà được tạc tượng trang trọng nơi đầu sóng.
Hơn 75 năm đã trôi qua, câu chuyện về nữ điệp báo A16 vẫn vẹn nguyên giá trị. Và qua những người nghệ sĩ tâm huyết như Lan Quỳnh, bản hùng ca ấy lại được vang lên, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một chân lý giản đơn mà vĩ đại: "Không ai sống mãi, nhưng có những cái chết để cho quê hương sống mãi".
Tác giả: Hoàng Dũng
Những tin cũ hơn